Vy Vy đứng dưới khung cảnh xinh đep trùm một chiếc khăn màu nâu trên đầu

About – Vy Vy

Vy Vy

Mình là Vy Vy. 

Mình đủ lớn để còn nhớ cảm giác mong chờ một cuộc gọi từ điện thoại bàn, và cũng đủ trẻ để trưởng thành cùng Internet và mạng xã hội. Đủ mơ mộng để từng tin rằng đam mê có thể dẫn lối cho mọi điều, nhưng cũng đủ trải nghiệm để hiểu rằng mỗi lựa chọn đều mang theo cái giá và trách nhiệm của riêng nó.

Có lẽ vì vậy mà phần lớn cuộc đời mình luôn tồn tại trong một khoảng “ở giữa”  – như chính thế hệ mình thuộc về.

Ở giữa những giấc mơ và thực tại.

Ở giữa khát vọng tự do và những giới hạn cần được tôn trọng.

Ở giữa mong muốn được thấu hiểu và nhu cầu được ở một mình.

Mình là một đứa hướng nội. Mình luôn che giấu điều đó vì mình cảm thấy mình phải là một đứa mang nhiều năng lượng tích cực hơn ai hết. Sau này mới nhận ra, hướng nội không phải là điều gì xấu, nó không phải là sự khép kín, mà là cách một người tìm thấy năng lượng từ thế giới bên trong mình. Chỉ khi học cách quan sát bản thân đủ lâu, mình mới hiểu được điều đó.

Mình yêu những khoảng lặng. Thích đọc sách một mình. Không quá hứng thú với những đám đông hay những cuộc trò chuyện chỉ để lấp đầy sự im lặng. Mình thích quan sát hơn là xuất hiện, thích lắng nghe hơn là được chú ý.

Nhưng cũng chính từ những quan sát ấy, mình nhận ra điều khiến thế giới này trở nên hấp dẫn nhất không phải là thành công hay tiền bạc, mà là con người. Mỗi người đều mang theo một lịch sử vô hình: những ký ức đã định hình họ, những vết thương họ học cách sống cùng, những giấc mơ họ chưa từng từ bỏ. Chúng ta gặp nhau trong cùng một thế giới, nhưng không ai thực sự nhìn thấy cuộc đời theo cùng một cách.

Mình luôn bị cuốn hút bởi điều đó. Bởi đằng sau mỗi gương mặt quen thuộc là một câu chuyện chưa được kể hết. Đằng sau mỗi cuộc gặp gỡ tưởng như bình thường là cả một đời sống nội tâm mà ta chỉ có thể chạm đến bằng sự tò mò và lòng thấu cảm.

Có lẽ vì thế mà mình luôn yêu những câu chuyện. Và cũng có lẽ vì thế mà ước mơ đầu tiên của mình là trở thành một nhà văn.

Giấc mơ đầu tiên chưa từng biến mất

Khi còn nhỏ, mình từng nghĩ sau này sẽ trở thành một nhà văn. Mình muốn viết truyện tranh, viết tiểu thuyết, viết về những thế giới mà lúc đó chỉ tồn tại trong trí tưởng tượng của một đứa trẻ. Lúc đó, mình không hiểu nhiều về nghề nghiệp. Không biết nhà văn sống bằng gì, cũng không biết liệu mình có đủ khả năng để trở thành một người viết hay không.

Mình chỉ biết mình thích viết. Thích nghĩ về những câu chuyện chưa từng xảy ra. Thích bước vào cuộc đời của những con người không có thật nhưng lại mang những cảm xúc rất thật. Và thích ý nghĩ rằng rồi sẽ có một ngày mình kể được câu chuyện của chính mình – một đứa trẻ từng lớn lên với cảm giác mình không phải là người may mắn nhất.

Rồi thời gian mình cũng lớn. Giống như rất nhiều người khác, cuộc sống đưa mình đi qua những con đường khác với những gì từng hình dung.

Có một thời gian mình yêu thời trang. Mình thích cách một bộ quần áo có thể nói về một con người trước cả khi họ lên tiếng. Như thể mỗi lựa chọn về màu sắc, chất liệu hay kiểu dáng đều là một thứ ngôn ngữ tạo nên một con người. 

Có một thời gian mình thích ca hát. Thích cảm giác để một giai điệu thay mình nói ra những điều mà ngôn ngữ đôi khi không đủ sức diễn tả.

Có một thời gian mình bước vào kinh doanh, tự lựa chọn và bán những món đồ secondhand với thương hiệu nhỏ Lavivi mà mình yêu thích.

Nhìn lại, mình nhận ra những giấc mơ ấy chưa bao giờ thật sự tách rời nhau. Chúng chỉ là những con đường khác nhau dẫn đến cùng một bản ngã. 

Bởi dù là viết một câu chuyện, chọn một bộ trang phục, hát một bài hát hay xây dựng một công việc kinh doanh, điều mình luôn tìm kiếm vẫn là cách để biểu đạt bản thân và kết nối với thế giới. Có lẽ con người ai cũng đang làm điều đó theo cách của riêng mình. Chúng ta không ngừng tạo ra những thứ mang dấu vết của bản thân rồi gửi chúng ra ngoài, như một lời giới thiệu thầm lặng rằng: “đây là tôi, đây là cách tôi nhìn cuộc đời này.”

Thời trang, những giấc mơ đang được cất giữ của Vy Vy

Đến hôm nay, thời trang vẫn là một phần mình rất yêu thích.

Mình vẫn đang âm thầm nuôi dưỡng một dự định nhỏ liên quan đến những thiết kế mang dấu ấn cá nhân. Có thể là một thương hiệu, một cửa hàng, hay đơn giản là một không gian phản chiếu những điều mình tin là đẹp.

Nhưng mình chưa muốn nói quá nhiều về nó. Không phải vì bí mật, mà vì mình luôn thích để những gì mình làm lên tiếng trước những gì mình dự định làm. Càng lớn, mình càng thấy rằng không phải mọi giấc mơ đều cần được chia sẻ ngay từ lúc bắt đầu. Có những điều khi còn ở dạng ý nghĩ sẽ mong manh hơn ta tưởng. Chúng cần thời gian để được sống cùng, được kiểm chứng, trước khi trở thành một điều gì đó có thể hiện diện trong thế giới này.

Những năm tháng dưới ánh đèn sân khấu

Trước khi đến với công việc hiện tại, mình có gần tám năm làm việc trong lĩnh vực Event.

Mặc dù tốt nghiệp chuyên ngành Marketing, nhưng Digital đối với mình vẫn là một thế giới hoàn toàn khác. Và trước khi bước vào thế giới đó, phần lớn tuổi trẻ của mình đã gắn liền với những sự kiện, những bản kế hoạch liên tục thay đổi và những ngày làm việc mà thời gian dường như luôn trôi nhanh hơn bình thường.

Tám năm không phải là quãng thời gian quá dài, nhưng cũng đủ để trở thành một phần quan trọng của thanh xuân. Mình học được cách tổ chức mọi thứ khi mọi thứ đang hỗn loạn. Học được cách làm việc cùng con người, với những tính cách, mong muốn và áp lực rất khác nhau. Học được cách giữ bình tĩnh khi kế hoạch không diễn ra như dự tính.

Nhưng điều mình biết ơn nhất có lẽ không phải là những kỹ năng ấy. Event khiến mình nhận ra rằng phía sau bất kỳ điều gì diễn ra một cách trơn tru luôn là rất nhiều nỗ lực mà không ai nhìn thấy. Một sân khấu chỉ sáng đèn trong vài giờ, nhưng có thể cần hàng tuần, thậm chí hàng tháng chuẩn bị phía sau. Và cuộc sống cũng không khác là mấy. 

Càng trưởng thành, mình càng tin rằng phần quan trọng nhất của một con người thường nằm ở những điều không được nhìn thấy: những lựa chọn họ đã kiên trì theo đuổi, những thất bại họ đã âm thầm đi qua, hay những ngày bình thường mà không ai biết họ đã cố gắng đến mức nào.

Năm 2025, mình quyết định rời khỏi lĩnh vực này, không phải vì mình không còn yêu nó. Mà vì có những cánh cửa chỉ xuất hiện khi ta đủ can đảm rời khỏi căn phòng mà mình đã quá quen thuộc.

Khi con chữ đưa Vy quay về chính mình

Có một điều mình nhận ra khi nhìn lại cuộc đời: những điều thực sự thuộc về chúng ta hiếm khi biến mất. Đôi khi chúng chỉ lặng lẽ chờ đợi, cho đến khi ta đủ trưởng thành để quay lại và nhận ra chúng.

Sau nhiều năm, mình lại tìm thấy điều mình muốn làm. Năm 2022, mình có cơ hội được làm việc với việc viết nhiều hơn. Ban đầu là những dòng ghi chép ngắn. Sau đó là những bài review sách, những bài viết website, social content, SEO và cuối cùng là blog này. Một nơi mình có thể viết bằng chính giọng nói của mình.

Hiện tại, mình đang làm việc trong lĩnh vực Marketing với định hướng Social Content và Content Marketing. Mình học về hành vi người dùng, SEO và cách kể chuyện trong môi trường số.

Nhưng càng học, mình càng nhận ra rằng công cụ luôn thay đổi, còn con người thì không. Phía sau mỗi lượt tìm kiếm luôn là một điều gì đó đang được mong muốn. Phía sau mỗi lượt đọc luôn là một điều gì đó đang được tìm kiếm. Và phía sau những nội dung có khả năng chạm đến người khác thường không phải là kỹ thuật, mà là sự chân thành. 

Hành trình viết của Vy” được tạo nên từ tất cả những điều đó. Từ cô bé từng mơ trở thành nhà văn, từ những năm tháng làm Event, từ những cuốn sách đã đọc, những bức ảnh đã chụp, những người đã gặp và những trải nghiệm đã đi qua.

Đây không phải là nơi để đưa ra những kết luận cuối cùng về cuộc sống. Thật ra, mình cũng không chắc cuộc sống có tồn tại những kết luận cuối cùng hay không. Bởi càng lớn, mình càng nhận ra rằng mọi thứ đều đang thay đổi. Ký ức thay đổi theo người đang nhớ về nó, những mối quan hệ thay đổi theo những con người đang sống trong đó.

Và chính chúng ta cũng không ngừng trở thành một phiên bản khác của bản thân mình.

Có lẽ vì thế mà mình viết, không phải để khẳng định điều mình biết, mà để hiểu hơn về những điều mình chưa biết, không phải để tìm ra câu trả lời cuối cùng, mà để lưu giữ những câu hỏi đã đồng hành cùng mình trên đường đời.

Vì suy cho cùng, điều làm một hành trình trở nên ý nghĩa đôi khi không nằm ở nơi ta đến, mà nằm ở cách ta học cách nhìn thế giới trong suốt quãng đường ấy.

Mình hy vọng đâu đó trong những câu chuyện, những cuốn sách, những bức ảnh hay những suy nghĩ được lưu lại ở đây, bạn sẽ tìm thấy một điều gì đó dành cho riêng mình.

Còn với mình, đây đơn giản là nơi để tiếp tục cuộc trò chuyện kéo dài nhiều năm giữa mình với cuộc sống.

PNKV