• Chuyển hướng sang Content Marketing: Đi một vòng thật xa để tìm thấy điều mình thuộc về

    Chuyển hướng sang Content Marketing: Đi một vòng thật xa để tìm thấy điều mình thuộc về

    Không có điều gì thật sự ngẫu nhiên trong quyết định mình chuyển hướng sang Content Marketing, dù nhìn từ bên ngoài, mọi thứ diễn ra khá bất ngờ.

    Mình là kiểu người mang trong mình hai phần tính cách đối lập. Một phần luôn muốn dịch chuyển, muốn thử những điều mới và không chịu ở yên quá lâu trong một vùng an toàn quen thuộc. Nhưng phần còn lại lại sống rất lý trí, luôn cần sự chắc chắn, luôn cân nhắc kỹ trước mỗi quyết định và thường mất nhiều thời gian để bước đi.

    Có lẽ vì thế mà suốt một quãng đời dài, mình đã nghĩ rằng cuộc sống nên đi theo một đường thẳng: học một ngành, làm một công việc, tích lũy kinh nghiệm rồi tiếp tục bước về phía trước. Mình từng tin rằng trưởng thành là khi mọi thứ đều có thể được sắp xếp gọn gàng như một bản kế hoạch. Cho đến khi chính mình nhận ra, những bước ngoặt quan trọng nhất lại thường bắt đầu từ những điều không nằm trong bất kỳ kế hoạch nào cả.

    Và chuyển hướng sang Content Marketing cũng là một khúc quanh như thế.

    Nó không bắt đầu bằng một khóa học. Không phải vì nhìn thấy ai đó thành công trên mạng. Cũng không phải vì một ngày thức dậy và đột nhiên biết chính xác mình muốn gì. Nó bắt đầu từ những năm tháng mình sống cùng nghề Event, từ một khoảng thời gian cả thế giới chậm lại vì đại dịch, và từ một shop secondhand nhỏ xuất hiện đầy tình cờ trong cuộc đời mình.

    Những năm tháng đứng sau ánh đèn sân khấu

    Mình bước vào ngành Event vào những năm vừa mới ra trường, khi trong tay còn nhiều nhiệt huyết hơn là kinh nghiệm. Dù học Marketing, mình chưa bao giờ nghĩ mình sẽ trở thành một người bán hàng giỏi. Mình không có khả năng nói những điều thật thuyết phục trong vài phút ngắn ngủi. Vì thế, Event đến với mình như một lối rẽ tình cờ, và rồi mình bước vào nó mà chẳng biết rằng mình sẽ ở lại suốt gần một thập kỷ.

    Những ngày đầu, mình yêu nghề bằng tất cả sự ngây thơ của tuổi trẻ. Mình bị mê hoặc bởi ánh đèn sân khấu, bởi khoảnh khắc đếm ngược giữa tiếng reo hò, bởi cảm giác nhìn một chương trình khép lại và biết rằng mình cũng là một phần trong đó. Khi ấy, mình từng nghĩ nghề Event là nơi người ta được sống giữa những điều rực rỡ nhất.

    Sau này mới hiểu, ánh đèn chỉ sáng trong vài giờ, còn phần lớn công việc diễn ra ở những nơi không ai nhìn thấy. Đó là những đêm sửa proposal đến gần sáng, những cuộc gọi vào phút cuối, những lần vừa chạy deadline vừa cố giữ cho mình không hoảng loạn. Nghề này dạy mình rằng phía sau mọi khoảnh khắc đẹp đẽ luôn là rất nhiều người đang âm thầm gồng mình để mọi thứ diễn ra đúng giờ.

    Mình bắt đầu ở Đà Nẵng, rồi vài năm sau chuyển vào một doanh nghiệp ở Sài Gòn. Thành phố ấy giống như một dòng chảy quá nhanh, nếu chậm lại một chút thôi cũng có cảm giác mình sẽ bị bỏ lại phía sau. Mình làm việc với khách hàng, lên ý tưởng chương trình, trình bày proposal cho team lead và phối hợp với các bộ phận để biến những ý tưởng trên giấy thành một sự kiện thật sự. Nhiều ngày mình trở về khi đường phố đã thưa người, có những tuần gần như quên mất cuối tuần trông như thế nào. Thế nhưng lạ là, mình chưa từng nghĩ đến chuyện rời đi. Mình vẫn tin rằng mình sẽ gắn bó với nghề này rất lâu, có thể là rất nhiều năm nữa.

    Rồi đại dịch đến. Những biến cố bất ngờ xảy ra khiến mọi suy nghĩ trong mình dần dần thay đổi.

    Khi mọi thứ chậm lại – Lavivi xuất hiện

    Lần đầu tiên sau nhiều năm, mình có thời gian ngồi yên với chính mình. Không còn những lịch chạy chương trình dày đặc, không còn cảm giác lúc nào cũng phải vội vàng. Và cũng trong khoảng lặng ấy, Lavivi xuất hiện.

    Mình chưa từng lên một kế hoạch lớn để mở một shop secondhand. Nó bắt đầu từ vài món đồ cá nhân, từ sở thích dành cho những thứ cũ kỹ nhưng có cá tính riêng, rồi dần dần trở thành một góc nhỏ mà mình dành rất nhiều tình cảm. Lavivi tồn tại khoảng một năm, nhưng khoảng thời gian ấy lại đủ để thay đổi cách mình nhìn về bản thân.

    Mình làm gần như mọi thứ một mình. Tự chọn từng món đồ, tự nghĩ concept cho mỗi bộ quần áo,  tự sắp xếp góc chụp, chỉnh ánh sáng, chụp hình và ngồi hàng giờ để viết caption hay design một post nào đó. Có những đêm mình chỉ vì một câu mở đầu mà sửa đi sửa lại không biết bao nhiêu lần. Mình luôn shop của mình là một câu chuyện nhỏ trên hành trình của mỗi khách hàng.

    (more…)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *