Người chữa lành tâm hồn đôi khi không phải người hiểu hết những tổn thương của chúng ta, mà là người khiến chúng ta quên mất mình đang mang chúng.
Mình từng tin rằng thế giới được vận hành như một câu chuyện cổ tích. Chỉ cần sống tử tế thì mọi điều rồi sẽ được đền đáp. Niềm tin ấy đã đồng hành cùng mình suốt tuổi trẻ, cho đến khi cuộc sống lần lượt lấy đi những điều mình từng tin là bất biến.
Và ngay trước khi mọi vỏ bọc trong mình sụp đổ, người chữa lành tâm hồn ấy đã xuất hiện.
Không phải một chuyên gia tâm lý. Không phải một người nói những lời đầy triết lý. Mà chỉ là một em bé mang tên Tony.
Khi một sinh linh nhỏ bước vào cuộc đời mình
Tony là con của dì – người có ảnh hưởng rất nhiều đến cách mình trưởng thành. Vì một sự sắp xếp rất tự nhiên của gia đình, em về sống cùng mình khi mới khoảng sáu tháng tuổi.
Còn mình khi ấy hai mươi ba tuổi. Mới ra trường, làm hai công việc và vẫn đang loay hoay với những câu hỏi về sự nghiệp, về bản thân và về tương lai. Một người lớn chưa kịp hiểu hết chính mình lại gặp một em bé vừa bắt đầu học cách lớn lên.
Có lẽ cuộc đời vẫn thường sắp đặt như thế. Hai con người ở hai điểm khởi đầu khác nhau của một hành trình, nhưng lại vô tình trở thành một phần quan trọng trong quá trình trưởng thành của nhau.
Cuộc sống của tụi mình thay đổi theo từng ngày. Cùng ăn, cùng chơi, cùng thức giấc giữa đêm, rồi cùng đi qua những tháng ngày đại dịch, khi thế giới bên ngoài bỗng chậm lại và mỗi người đều buộc phải đối diện nhiều hơn với thế giới bên trong mình.
Chính trong khoảng thời gian giãn cách ấy, mình mới nhận ra có những vết thương đã âm thầm tồn tại từ rất lâu. Những nỗi buồn không gọi được thành tên. Những áp lực mà mình luôn cố tỏ ra là mình ổn. Những khoảng trống mà mình từng nghĩ chỉ cần bận rộn là có thể lấp đầy. Và thật kỳ lạ, người ở cạnh mình trong những ngày ấy lại là một đứa trẻ.
(more…)

Leave a Reply