• Secondhand-Lavivi: Nhật ký cô chủ nhỏ

    Secondhand-Lavivi: Nhật ký cô chủ nhỏ

    Mình từng nghĩ hoài về một câu hỏi: “Secondhand-Lavivi bắt đầu từ khi nào?”

    Mình từng nghĩ rất lâu về câu hỏi ấy. Nếu trả lời là ngày mình mở bán đầu tiên thì không đúng. Nếu trả lời là ngày mình tìm được kho hàng đầu tiên thì cũng không phải, mà secondhand-lavivi đã bắt đầu từ rất lâu rồi. Từ khi mình còn là một đứa trẻ, vẫn chưa hiểu thế nào là thời trang, cũng chẳng biết kinh doanh là gì.Mọi thứ bắt đầu ở một nơi rất bình  thường: Chợ.

    Những ý nghĩ bắt đầu của Secondhand-Lavivi

    Có những ký ức, đến khi lớn lên mới hiểu ý nghĩa

    Ngày nhỏ, má mình có một sạp bán bánh kẹo trong đình ở Chợ Cồn. Lúc nhỏ thì cũng quanh quẩn ở chợ thường xuyên, đi dọc các hàng ăn uống, áo quần trong đình. Nhưng có một khung cảnh rất thú vị là quầy phía ngoài trời của chợ lúc nào cũng đông đúc.

    Nhìn cái cách mà mỗi người  đứng lựa từng chiếc áo, cầm lên rồi đặt xuống, những cảm xúc đan xen trên gương mặt của mọi người nó hay ho lắm.

    Lúc đó mình không hiểu. Trong đầu của một đứa trẻ chỉ có một câu hỏi rất ngây ngô: “Ủa sao mọi người lại thích lựa đồ đến vậy?”

    Mình không hiểu vì sao họ có thể đứng hàng giờ chỉ để tìm một chiếc áo. Không hiểu vì sao có những người cười rất tươi khi cầm trên tay một món đồ đã từng thuộc về người khác. Ngày ấy, mình chỉ nhìn thấy quần áo, chứ chưa nhìn thấy câu chuyện.

    Lớn lên một chút, mình mới biết mình cũng giống họ

    Thời gian trôi đi, mình lớn hơn, gu ăn mặc cũng dần hình thành. Mình nhận ra bản thân không thích những thứ quá phổ biến, không phải vì  mình muốn khác biệt mà vì minh thích cảm giác tìm được một món đồ có cá tính riêng. 

    Một chiếc áo không phải ai cũng có, một chiếc váy khi mặc lên mà mình tự tin với bản thân mình. 

    Thế là mình bắt đầu biết đến đồ secondhand. Ban đầu chỉ là mua cho bản thân, rồi dần đần việc đi săn đồ trở thành một niềm vui. Có nhiều ngày dành cả buổi để đi lựa đồ với đứa bạn thân, lúc đó cũng không có quá nhiều tiền để sắm sửa, nhưng lại thích cái cảm giác nhặt được món đồ giá không quá cao mà lại còn lạ. Bạn sẽ không viết hôm đó người ta lên những mặt hàng gì, món đồ tiếp theo mình sẽ lựa là gì. 

    Giống như cuộc sống vậy. Không phải điều đẹp nhất luôn nằm ở nơi dễ tìm thấy. Đôi khi, phải thật kiên nhẫn mới gặp được điều khiến mình rung động. Đó chắc là cảm giác của các chị các mẹ hồi xưa mình hay thấy khi còn lượn lờ ở Chợ.  Hóa ra họ không chỉ đi mua quần áo, mọi người cũng đang tìm điều làm chính bản thân họ vui.

    Cuộc sống là những điều bất ngờ

    (more…)