• May và thêu: Khi mình học cách sống chậm

    Những sợi chỉ trong may và thêu được cuốn lại gọn gàng

    May và thêu đến với mình không phải vì mình muốn trở thành một người khéo tay, cũng không phải vì mình đang tìm kiếm một nghề nghiệp mới. 

    Mình tìm đến cây kim, sợi chỉ và những tấm vải vào một giai đoạn mà tâm trí lúc nào cũng đầy ắp những suy nghĩ. Sau rất nhiều năm đi qua những guồng quay của công việc, những mục tiêu nối tiếp mục tiêu và những áp lực do chính mình tạo ra, điều mình khao khát nhất lại không phải thành công, mà là một nơi đủ bình yên để tâm hồn được nghỉ ngơi.

    Có một thời gian, mình luôn nghĩ cuộc sống là một cuộc chạy đua. Một cuộc chạy mà mình không thật sự biết đích đến ở đâu, chỉ biết nếu chậm lại thì sẽ bị bỏ lại phía sau. Mình chạy theo công việc, chạy theo những cột mốc do chính mình đặt ra, chạy theo cảm giác rằng ngày hôm nay nhất định phải tốt hơn ngày hôm qua. Lịch trình kín mít khiến mình tin rằng mình đang sống hết mình. Sự bận rộn khiến mình ngộ nhận đó là giá trị. Mình từng nghĩ, trưởng thành đồng nghĩa với việc lúc nào cũng phải tiến về phía trước.

    Cho đến khi thời gian âm thầm làm điều mà không một lời khuyên nào có thể làm được.

    Có những đêm mình từng thức trắng để hoàn thành một công việc, vậy mà bây giờ mình chẳng còn nhớ mình đã thức vì điều gì. Có những áp lực từng khiến mình nghĩ cả thế giới sắp sụp đổ, vài năm sau nhìn lại chỉ còn là một chấm nhỏ trong ký ức. Điều từng khiến mình kiệt sức hóa ra lại không đủ lớn để ở lại trong trí nhớ. Thời gian thật kỳ lạ. Nó không xóa đi mọi thứ, nhưng đủ dịu dàng để mài mòn những điều mình từng nghĩ là quá sức chịu đựng. Nó khiến mình hiểu rằng, phần lớn những điều mình cố nắm chặt rồi cũng sẽ trôi qua. Chỉ có cách mình đi qua chúng là còn ở lại.

    Ngày trước, mình luôn tin rằng muốn đi xa thì phải đi thật nhanh. Nhưng càng trưởng thành, mình càng nhận ra tốc độ không quyết định mình sẽ đi đến đâu. Có những đoạn đường vì đi quá vội mà mình bỏ lỡ cả bầu trời trên đầu, bỏ lỡ một buổi chiều nhiều nắng, bỏ lỡ những khoảng lặng mà chính mình cần nhất.

    Rồi mình hiểu ra, điều mình thiếu chưa bao giờ là thời gian. Mỗi ngày ai cũng có hai mươi bốn giờ như nhau. Điều mình thiếu là khả năng ở lại với từng khoảnh khắc.

    Ở lại với một bữa cơm mà không cầm điện thoại. Ở lại với một buổi chiều mà không nghĩ về ngày mai. Ở lại với chính mình mà không bị những tiếng ồn trong đầu kéo đi hết lần này đến lần khác.

    Sống chậm chưa bao giờ là đi chậm hơn người khác. Mà là biết dừng đúng lúc, để nhận ra có những điều mình đã mải miết đi tìm suốt nhiều năm, thật ra vẫn luôn nằm trong sự bình yên của chính mình.

    Có những khoảng lặng mình đã quên mất cách tìm

    Mình là một người nghĩ rất nhiều.

    (more…)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *