May và thêu: Khi mình học cách sống chậm

Những sợi chỉ trong may và thêu được cuốn lại gọn gàng

May và thêu đến với mình không phải vì mình muốn trở thành một người khéo tay, cũng không phải vì mình đang tìm kiếm một nghề nghiệp mới. 

Mình tìm đến cây kim, sợi chỉ và những tấm vải vào một giai đoạn mà tâm trí lúc nào cũng đầy ắp những suy nghĩ. Sau rất nhiều năm đi qua những guồng quay của công việc, những mục tiêu nối tiếp mục tiêu và những áp lực do chính mình tạo ra, điều mình khao khát nhất lại không phải thành công, mà là một nơi đủ bình yên để tâm hồn được nghỉ ngơi.

Có một thời gian, mình luôn nghĩ cuộc sống là một cuộc chạy đua. Một cuộc chạy mà mình không thật sự biết đích đến ở đâu, chỉ biết nếu chậm lại thì sẽ bị bỏ lại phía sau. Mình chạy theo công việc, chạy theo những cột mốc do chính mình đặt ra, chạy theo cảm giác rằng ngày hôm nay nhất định phải tốt hơn ngày hôm qua. Lịch trình kín mít khiến mình tin rằng mình đang sống hết mình. Sự bận rộn khiến mình ngộ nhận đó là giá trị. Mình từng nghĩ, trưởng thành đồng nghĩa với việc lúc nào cũng phải tiến về phía trước.

Cho đến khi thời gian âm thầm làm điều mà không một lời khuyên nào có thể làm được.

Có những đêm mình từng thức trắng để hoàn thành một công việc, vậy mà bây giờ mình chẳng còn nhớ mình đã thức vì điều gì. Có những áp lực từng khiến mình nghĩ cả thế giới sắp sụp đổ, vài năm sau nhìn lại chỉ còn là một chấm nhỏ trong ký ức. Điều từng khiến mình kiệt sức hóa ra lại không đủ lớn để ở lại trong trí nhớ. Thời gian thật kỳ lạ. Nó không xóa đi mọi thứ, nhưng đủ dịu dàng để mài mòn những điều mình từng nghĩ là quá sức chịu đựng. Nó khiến mình hiểu rằng, phần lớn những điều mình cố nắm chặt rồi cũng sẽ trôi qua. Chỉ có cách mình đi qua chúng là còn ở lại.

Ngày trước, mình luôn tin rằng muốn đi xa thì phải đi thật nhanh. Nhưng càng trưởng thành, mình càng nhận ra tốc độ không quyết định mình sẽ đi đến đâu. Có những đoạn đường vì đi quá vội mà mình bỏ lỡ cả bầu trời trên đầu, bỏ lỡ một buổi chiều nhiều nắng, bỏ lỡ những khoảng lặng mà chính mình cần nhất.

Rồi mình hiểu ra, điều mình thiếu chưa bao giờ là thời gian. Mỗi ngày ai cũng có hai mươi bốn giờ như nhau. Điều mình thiếu là khả năng ở lại với từng khoảnh khắc.

Ở lại với một bữa cơm mà không cầm điện thoại. Ở lại với một buổi chiều mà không nghĩ về ngày mai. Ở lại với chính mình mà không bị những tiếng ồn trong đầu kéo đi hết lần này đến lần khác.

Sống chậm chưa bao giờ là đi chậm hơn người khác. Mà là biết dừng đúng lúc, để nhận ra có những điều mình đã mải miết đi tìm suốt nhiều năm, thật ra vẫn luôn nằm trong sự bình yên của chính mình.

Có những khoảng lặng mình đã quên mất cách tìm

Mình là một người nghĩ rất nhiều.

Có những ngày, đầu óc mình giống như một căn phòng chưa bao giờ tắt đèn. Một suy nghĩ vừa khép lại thì một suy nghĩ khác đã bước vào. Chúng nối tiếp nhau, lặng lẽ nhưng không ngừng nghỉ. Có khi là một công việc mình vẫn thấy chưa đủ tốt. Có khi chỉ là một câu nói của ai đó vô tình để lại trong lòng. Cũng có lúc là những kế hoạch cho ngày mai, tháng sau, hay một tương lai còn chưa kịp đến.

Điều khiến mình mệt mỏi không phải vì cuộc sống có quá nhiều chuyện phải giải quyết. Mà là vì ngay cả khi mọi thứ đã lặng, tâm trí mình vẫn chưa biết cách dừng lại. Cơ thể có thể nằm xuống để nghỉ ngơi. Nhưng những suy nghĩ thì vẫn thức. Chúng giống như thủy triều, hết đợt này đến đợt khác, âm thầm phủ kín những khoảng lặng mà lẽ ra mình nên được tận hưởng.

Mình từng tìm rất nhiều cách để làm dịu chúng: đọc sách, đi dạo, nghe nhạc, hay ngồi xuống viết ra những điều mình suy nghĩ. Mỗi cách đều mang đến một chút bình yên, nhưng chỉ như cơn gió thoảng qua mặt hồ. Mặt nước vừa kịp lặng đi, những gợn sóng khác lại xuất hiện.

Có lần, mình đọc được rằng những hoạt động thủ công mang tính lặp lại như đan móc, may và thêu có thể đưa não bộ vào một trạng thái tập trung rất gần với thiền. Mình không biết điều đó đúng đến đâu, nhưng mình thích ý nghĩ ấy. Mình không tìm kiếm một phương pháp chữa lành kỳ diệu. Mình chỉ mong có một khoảng thời gian mà đầu óc thôi không phải chạy theo chính nó.

Thế là mình bắt đầu học đan móc. Những ngày đầu, mọi thứ đều mới mẻ. Mỗi mũi len đều đòi hỏi sự chú ý, mỗi động tác đều khiến mình phải tập trung. Trong những khoảnh khắc ấy, tâm trí mình thật sự chậm lại. Nhưng rồi đôi tay dần quen việc. Những vòng len nối tiếp nhau trở thành phản xạ. Và cũng là lúc những suy nghĩ cũ quay trở về. Đôi tay vẫn đều đặn đan từng mũi. Còn tâm trí thì đã đi rất xa. Nó quay về với những công việc còn dang dở, những điều chưa làm được, những nỗi lo chưa từng xảy ra và cả những cuộc đối thoại chỉ tồn tại trong trí tưởng tượng.

Mình chợt nhận ra, nếu đôi tay ở hiện tại nhưng tâm trí vẫn mắc kẹt giữa quá khứ và tương lai, thì dù làm bất cứ điều gì, mình cũng chưa từng thật sự có mặt trong khoảnh khắc ấy.

Và đó là lý do mình tiếp tục tìm đến một điều khác. Một điều buộc mình phải chậm hơn. Một điều khiến mình không thể vừa làm, vừa để những suy nghĩ kéo đi thật xa. Đó là lúc may và thêu bước vào cuộc sống của mình.

Mình tìm đến may và thêu vì muốn học cách ở lại với thực tại

Đó là lý do mình đăng ký lớp học thêu.

Ban đầu, mình chỉ nghĩ rất đơn giản. Mình muốn thử một điều gì đó mới. Nếu không phù hợp thì thôi. Nhưng ngay từ buổi học đầu tiên, mình đã biết đây là điều mình đang tìm kiếm. 

Thêu khác với đan móc. Mỗi đường kim đều đòi hỏi sự hiện diện tuyệt đối. Mình phải quan sát cây kim đi lên rồi lại đi xuống, canh từng khoảng cách giữa các mũi chỉ, điều chỉnh lực tay để sợi chỉ nằm vừa đủ trên mặt vải. Chỉ cần tâm trí lơ đãng một chút, đường thêu sẽ lệch. Hoặc chính cây kim sẽ nhắc mình quay về bằng một cái chạm nơi đầu ngón tay.

Thêu không cho phép mình vừa làm vừa nghĩ đến một nơi khác. Nó buộc mình phải ở lại – với tấm vải trước mặt, với từng hơi thở, với khoảnh khắc mà cây kim đâm xuyên qua từng lớp vải.

Có những buổi mình ngồi rất lâu, chỉ để hoàn thành một vài đường chỉ nhỏ. Khi ngẩng đầu lên, mình mới nhận ra đã khá lâu rồi đầu óc mình không chạy về công việc, không nghĩ đến những kế hoạch còn dang dở hay những điều chưa xảy ra. Lần đầu tiên sau rất nhiều năm, mình cảm nhận được sự tĩnh lặng.

Không phải vì cuộc sống bỗng ít đi những áp lực. Mà vì lần đầu tiên, mình thôi mang tất cả áp lực ấy theo trong từng khoảnh khắc.

Đến khi học may và thêu, mình mới hiểu sống chậm chưa bao giờ liên quan đến tốc độ. Sống chậm là khi tâm trí và cơ thể cùng ở một nơi. Là khi mình không còn sống trong những điều đã qua, cũng không vội vàng bước đến những điều chưa tới. Chỉ đơn giản là hiện diện với điều mình đang làm.

Đó cũng là điều đầu tiên may và thêu dạy mình.

May và thêu không chỉ dạy mình kỹ năng, mà còn dạy mình sự kiên nhẫn

Có những hôm, mình dành gần cả buổi để thêu một cánh hoa nhỏ. Đến khi gần hoàn thành mới phát hiện sợi chỉ phía sau đã xoắn vào nhau. Nếu giữ lại, có lẽ chẳng ai nhận ra. Nhưng mình biết. Thế là mình ngồi tháo từng mũi chỉ – lặng lẽ, kiên nhẫn và bắt đầu lại

Ngày trước, có lẽ mình sẽ rất bực. Mình từng là người luôn muốn mọi thứ phải nhanh, phải đúng ngay từ lần đầu. Chỉ cần chậm hơn người khác một chút cũng đủ khiến mình thấy sốt ruột. Chỉ cần chưa đạt như mong muốn, mình sẽ nghĩ mình chưa đủ giỏi.

Kim và chỉ đã dạy mình rằng: tháo một đường chỉ không có nghĩa là phủ nhận những gì mình đã làm. Nó chỉ là cách mình cho bản thân một cơ hội để làm tốt hơn.

Cuộc sống cũng vậy. Có những quyết định tưởng là đúng rồi lại phải đi lại từ đầu. Có những con đường đi rất xa mới biết mình không còn thuộc về nó.

Ngày trước, mình nghĩ đó là thời gian bị lãng phí. Bây giờ, mình lại nghĩ mỗi lần bắt đầu lại đều là một đường chỉ mới, lặng lẽ khâu mình trở thành phiên bản của hôm nay.

Từ một lớp học thêu đến chiếc máy may đầu tiên

Ban đầu, mình chỉ nghĩ mình sẽ học thêu.

Chỉ vậy thôi. Mình chưa từng nghĩ câu chuyện ấy sẽ đưa mình đi xa hơn. Nhưng có lẽ, mỗi khi thật lòng yêu một điều gì đó, mình luôn muốn bước thêm một bước để hiểu nó. Mình bắt đầu tò mò.

Một chiếc túi được tạo ra như thế nào? Làm sao từ một tấm vải phẳng lại có thể mang một hình dáng riêng? Vì sao chỉ vài đường rập trên giấy lại có thể trở thành một món đồ hoàn chỉnh?

Càng học, mình càng thấy trước mắt mình không chỉ là một kỹ năng, mà là cả một thế giới.

Thế là mình tiếp tục học may. Học cách đi rập. Học cách cắt vải. Học cách làm quen với chiếc máy may. Rồi một ngày, mình mang về nhà chiếc máy may đầu tiên và đặt nó ở một góc nhỏ trong phòng. Từ đó, góc nhỏ ấy cũng trở thành nơi mình thường tìm về sau những ngày dài.

Chiếc máy may đầu tiên trên hành trình may vá

Mình yêu cảm giác nhìn một tấm vải bình thường, qua từng đường kim, từng đường may, dần dần trở thành một món đồ có thể cầm trên tay.

Đã rất lâu rồi mình mới học một điều gì đó mà không tự hỏi: “Học để làm gì?”

Mình chỉ học. Vì mình thích. Và hóa ra, khi không còn vội tìm một lý do để bắt đầu, mình lại tìm thấy một sự bình yên mà bấy lâu nay vẫn luôn kiếm tìm.

Có những giấc mơ chỉ cần được nuôi lớn từng ngày

Mình rất thích ý nghĩa của việc may và thêu. Bởi suy cho cùng, may vá là một cách nối lại những điều đã rời xa. Một đường chỉ nhỏ có thể giữ lại một chiếc áo thêm nhiều năm. Không phải để nó trở về như mới, mà để nó tiếp tục đồng hành với một cuộc đời khác.

Con người cũng vậy. Chỉ khác là những vết rách của chúng ta không nằm trên vải. Chúng nằm trong những lần mình đánh mất niềm tin vào bản thân, trong những áp lực mình lặng lẽ mang theo quá lâu hay những ngày mình thấy mình chưa đủ tốt.

Mình không nghĩ may và thêu có thể chữa lành mọi vết thương. Cũng không tin chỉ một sở thích có thể khiến mọi nỗi buồn biến mất.

Nhưng mình tin rằng, khi đôi tay chậm lại, tâm trí cũng học cách dịu đi. Khi mình chỉ còn tập trung vào một đường kim đang đi qua mặt vải, mình không còn cố gắng giải quyết cả cuộc đời trong một buổi chiều nữa.

Thật ra, mình đã có một giấc mơ được ấp ủ từ rất lâu. Không phải một giấc mơ lớn, nhưng nó là một điều mà mình sẽ kể với bạn vào đúng thời điểm về việc may vá này.

Vy Vy

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *