Secondhand-Lavivi: Nhật ký cô chủ nhỏ

logo tên của thương hiệu Secondhand-Lavivi

Mình từng nghĩ hoài về một câu hỏi: “Secondhand-Lavivi bắt đầu từ khi nào?”

Mình từng nghĩ rất lâu về câu hỏi ấy. Nếu trả lời là ngày mình mở bán đầu tiên thì không đúng. Nếu trả lời là ngày mình tìm được kho hàng đầu tiên thì cũng không phải, mà secondhand-lavivi đã bắt đầu từ rất lâu rồi. Từ khi mình còn là một đứa trẻ, vẫn chưa hiểu thế nào là thời trang, cũng chẳng biết kinh doanh là gì.Mọi thứ bắt đầu ở một nơi rất bình  thường: Chợ.

Những ý nghĩ bắt đầu của Secondhand-Lavivi

Có những ký ức, đến khi lớn lên mới hiểu ý nghĩa

Ngày nhỏ, má mình có một sạp bán bánh kẹo trong đình ở Chợ Cồn. Lúc nhỏ thì cũng quanh quẩn ở chợ thường xuyên, đi dọc các hàng ăn uống, áo quần trong đình. Nhưng có một khung cảnh rất thú vị là quầy phía ngoài trời của chợ lúc nào cũng đông đúc.

Nhìn cái cách mà mỗi người  đứng lựa từng chiếc áo, cầm lên rồi đặt xuống, những cảm xúc đan xen trên gương mặt của mọi người nó hay ho lắm.

Lúc đó mình không hiểu. Trong đầu của một đứa trẻ chỉ có một câu hỏi rất ngây ngô: “Ủa sao mọi người lại thích lựa đồ đến vậy?”

Mình không hiểu vì sao họ có thể đứng hàng giờ chỉ để tìm một chiếc áo. Không hiểu vì sao có những người cười rất tươi khi cầm trên tay một món đồ đã từng thuộc về người khác. Ngày ấy, mình chỉ nhìn thấy quần áo, chứ chưa nhìn thấy câu chuyện.

Lớn lên một chút, mình mới biết mình cũng giống họ

Thời gian trôi đi, mình lớn hơn, gu ăn mặc cũng dần hình thành. Mình nhận ra bản thân không thích những thứ quá phổ biến, không phải vì  mình muốn khác biệt mà vì minh thích cảm giác tìm được một món đồ có cá tính riêng. 

Một chiếc áo không phải ai cũng có, một chiếc váy khi mặc lên mà mình tự tin với bản thân mình. 

Thế là mình bắt đầu biết đến đồ secondhand. Ban đầu chỉ là mua cho bản thân, rồi dần đần việc đi săn đồ trở thành một niềm vui. Có nhiều ngày dành cả buổi để đi lựa đồ với đứa bạn thân, lúc đó cũng không có quá nhiều tiền để sắm sửa, nhưng lại thích cái cảm giác nhặt được món đồ giá không quá cao mà lại còn lạ. Bạn sẽ không viết hôm đó người ta lên những mặt hàng gì, món đồ tiếp theo mình sẽ lựa là gì. 

Giống như cuộc sống vậy. Không phải điều đẹp nhất luôn nằm ở nơi dễ tìm thấy. Đôi khi, phải thật kiên nhẫn mới gặp được điều khiến mình rung động. Đó chắc là cảm giác của các chị các mẹ hồi xưa mình hay thấy khi còn lượn lờ ở Chợ.  Hóa ra họ không chỉ đi mua quần áo, mọi người cũng đang tìm điều làm chính bản thân họ vui.

Cuộc sống là những điều bất ngờ

Mình vẫn giữ thói quen đó từ lúc sinh viên đến tận sau này. Mình đi làm, công việc bận rộn, nhưng có những ngày mình cũng sẽ đi dành thời gian cho việc đi xem đồ si như vâỵ. Và dần dần nó trở thành một ước mơ nhỏ mà mình ấp ủ, là mở được một tiệm đồ secondhand với bản sắc cá nhân. 

Bẵng đi một thời gian dài cái điều đó chỉ ở trong ý nghĩ. Và dịch đến, mình nghỉ việc vì giãn cách xã hội và cả vấn đề về tâm lý. Mọi kế hoạch của mình đều chậm lại, mọi thứ trở nên mông lung hơn, không biết mình thật sự đang làm gì.

Mình có một thói quen là khi có việc cần suy nghĩ hay sắp xếp lại nó, mình sẽ dọn tủ quần aó. Thế là một ngày đẹp trời, mình mở tủ quần áo ra dọn dẹp, thấy rất nhiều món mình từng yêu thích nhưng không còn mặc nữa. Vậy là tự dưng cái dự định ấp ủ bao lâu nay về việc mở một shop 2hand nó mãnh liệt, nó thôi thúc mình phải làm gi đó. Vậy là mình bắt đầu đầu.

Giấc mơ kinh doanh đồ 2hand bắt đầu được hiện thực hoá

Mình bắt đầu đi kiếm nguồn hàng, vào Sài Gòn, ra Huế….cuối cùng thì cũng chốt được nơi uy tín để nhập hàng theo từng tép trước. Và có một bí mật là trước khi đăng hàng bán từ các nguồn, thì nguồn đầu tiên chính là từ tủ đồ của mình, mình hay gom đồ chư ít khi mang, chỉ cất đó để dành, không hiểu lý do vì sao nữa, chỉ thích đi săn rồi về ngắm vậy thôi.

Thật bất ngờ là mọi người ủng hộ nhiều hơn mình tưởng, Người mua, người nhắn hỏi, người quay lại lần thứ hai. Lần đầu tiên mình nhận ra, một món đồ của ai đó không còn sử dụng nữa lại có thể trở thành niềm vui của một người khác. Và đó cũng làm cho tâm trí mình hân hoan hơn với những bất ổn của tâm lý hiện tại. Nó làm mình hạnh phúc hơn cả số tiền mình nhận được. 

Trong thời gian vận hành mình phải tự lựa chọn từng món, tự phân loại, tự chụp ảnh, học cách viết mô tả, tìm kiếm chỗ đóng gói bao bì . Mỗi ngày biết thêm một chút, mỗi ngày tiến lên một chút. Và cũng từ đó, secondhand-lavivi chính thức ra đời.

Vì sao lại là Lavivi?

logo secondhand-lavivi với hình cô gái đội nón

Đây có lẽ là câu hỏi mình nhận được nhiều nhất. Thật ra, cái tên ấy chứa nhiều ý nghĩa hơn mọi người nghĩ. Mình luôn rất thích cụm từ “La Vie” trong tiếng Pháp. Nó có nghĩa là… Sự sống. Thời gian đó thật sự điều mình mong muốn nhất là sống thôi. 

Mình thấy ý nghĩa ấy rất đẹp. Bởi mình luôn tin rằng mọi thứ đều có vòng đời của riêng mình. Một cái cây thay lá rồi lại đâm chồi, một thành phố đổi thay theo năm tháng. Con người cũng trải qua rất nhiều phiên bản của chính mình.

Vậy thì… Tại sao quần áo lại chỉ được phép có một cuộc đời? Một chiếc áo từng được yêu thương, từng đồng hành cùng ai đó, thời gian lại để nó nằm  im trong góc tủ. Điều đó không có nghĩa là nó đã hết giá trị. nó  chỉ đang chờ đợi đúng thời điểm khác thôi. 

Đó cũng là điều mình muốn gửi gắm vào LaViVi. Không phải bán đồ cũ. Mà là trao cho mỗi món đồ một sự sống thứ hai.

Chữ Vi cũng là một phần trong việc phát âm tên của mình. Nên cái tên LaViVi giống như sự kết nối giữa mình và thương hiệu. Một nửa là bản thân, một nửa là niềm tin rằng mọi món đồ đều xứng đáng được tiếp tục sống.

Càng làm, mình càng thấy secondhand-lavivi không đơn thuần là một shop. Nó giống một cuốn nhật ký hơn.

Ở đó có những ngày đi thật xa để săn đồ. Có những hôm ngồi lựa từ trưa đến tối, cũng phải vào tiếng nhưng không thật sự tìm được món nào  ưng ý. Có những lần vui như trẻ con vì tìm được một chiếc áo quá đẹp, những hôm ngồi gấp từng đơn hàng trong đêm, là quần áo trước khi đến tay khách.

Có những tin nhắn của khách: ” Em nhận hàng rồi, đẹp quá chị” , “Chị còn mới quá chị, gói hàng cẩn thận nữa:, hay “Chị dùng nước giặt loại gì á, thơm quá nè”. econdMỗi lần như vậy, mình đều mỉm cười. Có lẽ đó là điều đẹp nhất của đồ secondhand.

Không phải tiết kiệm, không phải độc lạ, mà là sự tiếp nối. Một món đồ không kết thúc khi chủ nhân đầu tiên không còn mặc nó nữa. Nó chỉ đang chờ một người khác viết tiếp câu chuyện.

Những dòng đầu tiên

Nếu có ai hỏi mình Lavivi sẽ đi đến đâu. Mình thật sự không biết.

Có thể nó sẽ vẫn chỉ là một shop nhỏ từng bán online. Có thể một ngày nào đó sẽ có một không gian riêng, nơi mọi người có thể chậm rãi ngồi lựa từng chiếc áo đã được là lượt sạch sẽ. Hoặc cũng có thể nó sẽ thay đổi theo rất nhiều cách khác.

Nhưng có một điều mình luôn muốn giữ. Đó là cảm giác của ngày đầu tiên. Ngày mình quyết định thôi không chỉ mơ về một cửa hàng nhỏ, mà bắt đầu xây nó bằng chính đôi tay mình. Đến hôm nay, khi nhìn lại, mình mới nhận ra hành trình của Secondhand-Lavivi chưa bao giờ bắt đầu từ việc bán quần áo. Nó là hành trình mới mà cuộc sống đưa mình đến.

Một hành trình được nuôi lớn từ ký ức, từ tình yêu dành cho thời trang, và từ niềm tin rằng “sự sống” không nằm ở việc một món đồ mới hay cũ, mà nằm ở việc nó vẫn có thể khiến một ai đó mỉm cười khi khoác lên người.

Và mình hy vọng, đây chỉ mới là trang đầu tiên của cuốn Nhật ký cô chủ nhỏ mà mình sẽ còn viết rất lâu sau này.

Vy Vy

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *