Phú Quý – Điều mình nhớ nhất lại không phải biển xanh

Ánh chiều hoàng hôn trên đảo Phú Quý

Phú Quý nói với mình một điều rất lạ.

Có những vùng đất không khiến mình yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên. Chúng không quá rực rỡ, cũng chẳng cố gắng trở thành một nơi ai cũng phải ghé một lần trong đời. Nếu chỉ nhìn qua vài tấm ảnh, có lẽ Phú Quý cũng chỉ là một hòn đảo với biển xanh, những con đường ven biển và vài địa điểm được đánh dấu trên bản đồ.

Nhưng rồi khi đã rời đi, mình lại nhận ra hình ảnh của nơi ấy cứ lặng lẽ xuất hiện trong những ngày rất bình thường.

Có lúc đang chạy xe giữa thành phố, mình bất chợt nhớ đến một buổi chiều ở bờ kè Tam Thanh. Có lúc đang ngồi làm việc, mình lại nhớ tiếng sóng đập vào những tảng đá. Thậm chí chỉ cần nhìn thấy một chiếc bánh dừa hay ly trà mãng cầu, ký ức về bảy ngày ở Phú Quý cũng đủ khiến mình thấy vui.

Khi đó mình mới hiểu, điều khiến một chuyến đi đáng nhớ chưa bao giờ chỉ nằm ở nơi mình đến. Mà nằm ở phiên bản của chính mình khi ở nơi đó. Bảy ngày ở Phú Quý không phải là một khoảng thời gian quá dài, nhưng cũng vừa đủ để mình sống với một nhịp chậm hơn.

Ở thành phố, ngày của mình bắt đầu bằng tiếng chuông báo thức và kết thúc bằng danh sách những việc chưa kịp làm. Mình quen với việc nhìn đồng hồ nhiều hơn nhìn bầu trời, quen với việc đi thật nhanh để kịp một cuộc hẹn kế tiếp.

Đến Phú Quý, mình gần như quên mất thói quen ấy. Ở đây, thời gian được tính bằng bình minh trên làng chài, bằng cái nắng giữa trưa, bằng những cơn gió mặn mỗi chiều và bằng lúc mặt trời khuất hẳn sau đường chân trời.

Bình yên chưa bao giờ là một nơi không có âm thanh.

Sáng sáng mình cũng chạy xe ngang làng chài. Những chiếc thuyền vừa trở về sau một đêm lênh đênh trên biển. Người gỡ lưới, người chuyển cá, người cười nói với nhau như thể mọi thứ vẫn diễn ra theo cách vốn dĩ của nó từ rất nhiều năm trước.

Mình đứng nhìn một lúc lâu và nhận ra đã rất lâu rồi mình không dành thời gian để nhìn một cuộc sống đang diễn ra mà không cần vội vàng bước vào.

Có hôm mình còn theo mấy đứa nhỏ đi bắt ốc. Mấy đứa nhỏ sẽ nhặt từng con ốc xinh và đem bán cho khách du lịch với giá 1.000VNĐ/con (tất nhiên chỉ là vỏ ốc thôi). Ban đầu chỉ nghĩ đó là một trò vui của khách du lịch. Nhưng khi cúi người thật thấp, lần theo từng khe đá để tìm những con ốc nhỏ xíu, mình chợt nhận ra rất nhiều điều đẹp trong cuộc sống cũng giống như vậy.

Nếu cứ đứng từ xa, mình sẽ chẳng bao giờ thấy được.

Chiều nào mình cũng ra bờ kè Tam Thanh. Điều thú vị là hoàng hôn ở đó chẳng khác hôm trước là bao. Mặt trời vẫn lặn xuống biển, sóng vẫn vỗ đều, gió vẫn thổi mang theo vị mặn của đại dương. Nhưng mình vẫn muốn quay lại mỗi ngày. Có lẽ càng lớn, con người càng không cần thêm những điều khiến mình phấn khích. Điều mình tìm kiếm lại là một nơi đủ bình yên để nghe rõ tiếng nói của chính mình.

Phú Quý đã cho mình khoảng lặng đó.

Ngày đi lặn ngắm san hô, mình trở về với làn da cháy nắng sạm đen, nhìn vào là buồn cười. Nếu chỉ nhìn kết quả thì có vẻ chuyến đi ấy chẳng lời lãi gì. Nhưng nếu được chọn lại, mình vẫn sẽ xuống biển thêm một lần nữa. Bởi có những trải nghiệm không thể mang về bằng ảnh. Chúng chỉ có thể mang về bằng cảm giác. 

Khi nhìn những rạn san hô nằm yên dưới mặt nước, mình chợt nghĩ con người luôn thích chinh phục thiên nhiên. Nhưng càng đi nhiều, mình càng thấy thiên nhiên chưa từng cần được chinh phục. Điều cần thay đổi luôn là cách mình học cách ngắm nhìn.

Ngoài Gành Hang, Đấu trường La Mã hay những cung đường ven biển đầy gió, điều mình nhớ nhất lại là những ngày chẳng đi đâu cả. Mình ở homestay. Đọc một cuốn sách. Nhìn ánh nắng chậm rãi đi qua ô cửa kính.

Ngay trước home có một tiệm nước nhỏ, ngày nào mình cũng mua một ly trà mãng cầu. Đến bây giờ mình vẫn chưa tìm được ly trà nào có hương vị giống như vậy. Có lẽ không phải vì người ta pha ngon hơn, mà vì mình đã uống nó trong đúng một khoảng thời gian đẹp của cuộc đời.

Ký ức vốn kỳ lạ như thế, nó hiếm khi nhớ những điều đắt tiền nhất, mà lại lưu giữ rất lâu những điều bình thường nhất.

Giữa rất nhiều món hải sản tươi ngon ở Phú Quý, mình lại nhớ nhất bánh dừa và bánh tráng ruốc. Nghe có vẻ buồn cười, nhưng ký ức đâu bao giờ vận hành theo logic, nó chỉ đơn giản giữ lại điều khiến trái tim mình rung động vào đúng khoảnh khắc ấy. Giống như một bài hát, hay một mùi hương, hoặc một món ăn. Chỉ cần vô tình bắt gặp lại, cả một vùng ký ức sẽ ùa về.

Buổi tối ở Phú Quý cũng rất khác. Một quán pub nhỏ bên biển, một đoạn đường chỉ có tiếng xe và tiếng sóng. Mình nhận ra, tuổi trẻ không phải lúc nào cũng cần những điều thật rực rỡ.Đôi khi, tuổi trẻ chỉ là một khoảng thời gian mình được ở đúng nơi, cùng đúng người và sống đúng với nhịp mà mình mong muốn.

Sau chuyến đi ấy, mình không mang về quá nhiều quà, cũng không có hàng trăm bức ảnh hoàn hảo. Điều mình mang về là một cách nhìn khác về những chuyến đi. Trước đây, mình luôn nghĩ du lịch là để đi thật nhiều nơi. Bây giờ mình lại thấy, điều quan trọng hơn là mình đã sống như thế nào ở nơi đó. Có những vùng đất chỉ cần một ngày là đủ để khám phá. Nhưng cũng có những vùng đất phải ở lại đủ lâu, mình mới hiểu được vẻ đẹp của chúng. Phú Quý thuộc về kiểu thứ hai.

Và đó cũng là điều đẹp nhất mà một vùng đất có thể làm được. Không phải khiến người ta muốn đến một lần. Mà là để sau khi rời đi, vẫn luôn có một ngày muốn quay trở lại.

02.09.2025

Khung cảnh có núi và biển với chàng trai đứng giữa ở phú quý
Sau lưng cô gái đội mũ trắng hướng ra mặt biển ở phú quý
Chàng trai ngồi trên mỏm đá ở đảo Phú Quý
Bức tường đá cô gái dựa lưng vào ở đảo
Phía sau chàng trai dang cánh tay đón gió biển ở phú quý
Cô gái hướng về phía măth biển trên đảo Phú Quý
Những bức tường đá rêu cùng Vy trên phú quý

Vy Vy

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *