Nghề Event: Tám năm tuổi trẻ và hành trình đi tìm chính mình

Nghề event không hề hào nhoáng mà đặng sau là hàng tá file phải làm

Nghề Event từng đến với mình theo một cách rất tình cờ.

Có một câu hỏi mình từng tự hỏi rất nhiều lần khi vừa tốt nghiệp: “Nếu không làm công việc đúng với chuyên ngành mình học, liệu mình có đang đi sai đường không?”

Hồi đó mình học Marketing Thương mại. Giống như rất nhiều sinh viên khác, mình từng nghĩ rằng sau khi ra trường, mình sẽ tìm một công việc liên quan đến marketing hoặc bán hàng. Đó dường như là con đường hợp lý nhất. Nhưng càng đến gần ngày tốt nghiệp, mình lại càng nhận ra bản thân không thật sự nhìn thấy mình trong những vị trí ấy.

Mình không ghét bán hàng chỉ là cảm thấy mình không giỏi về nó. Có lẽ vì mình hướng nội nhiều hơn mọi người vẫn nghĩ. Mình thích quan sát hơn là thuyết phục, thích lắng nghe hơn là nói quá nhiều. Mỗi lần nghĩ đến KPI, doanh số hay áp lực phải bán được một sản phẩm, mình luôn có cảm giác mình đang mặc một chiếc áo không vừa vặn.

Và cũng giống rất nhiều người ở tuổi hai mươi, mình bắt đầu loay hoay. Điều đáng sợ nhất của tuổi trẻ không phải là thất bại, mà là không biết mình phù hợp với điều gì. Có người đã tìm thấy đam mê từ rất sớm. Có người biết chính xác mình sẽ trở thành ai sau khi tốt nghiệp. Còn mình lúc đó thì lại không biết gì.

Rồi một người bạn của mình bắt đầu làm nghề Event. Người đó kể mình nghe về những lần đi tỉnh làm sự kiện. Bạn kể về những chương trình vừa kết thúc, những lần chạy từ sáng đến khuya, những ngày gần như không có thời gian ăn uống tử tế. Kỳ lạ là thay vì thấy cực, mình lại thấy tò mò. Mình nghĩ rất đơn giản: “Hay là thử xem sao.”

Đó là tất cả lý do mình bước vào nghề. Không phải vì đam mê, không phải vì yêu thích sân khấu, cũng không phải vì nghĩ đây sẽ là công việc mình gắn bó cả đời. Mình chỉ đang đi tìm một nơi mà mình có thể thuộc về.

Sau này nhìn lại, mình mới hiểu rằng con người hiếm khi bắt đầu một hành trình bằng sự chắc chắn. Đa số chúng ta đều bắt đầu bằng một chữ “thử.” Có người thử rồi rẽ sang hướng khác. Có người thử rồi tìm thấy những ngã re phù hợp với bản thân.

Còn mình… Mình thử một lần, rồi ở lại gần tám năm.

Có những ánh đèn mình chỉ thật sự hiểu khi đứng phía sau sân khấu

Đà Nẵng – nơi khởi đầu nghề  Event với mình

Ba năm đầu tiên của mình gắn liền với Đà Nẵng. Nơi mình sinh ra và lớn lên – nơi mình học những bài học đầu tiên về công việc Event.

Ngày đầu tiên đi làm, mình vẫn còn mang trong đầu hình ảnh rất đẹp về công việc này. Mình nghĩ Event là những sân khấu rực rỡ, những buổi lễ sang trọng, những chương trình được chuẩn bị chỉn chu và những con người luôn xuất hiện trong bộ đồ lịch sự.

Thực tế thì khác hoàn toàn. Điều đầu tiên mình học không phải là lên ý tưởng, cũng chẳng phải sáng tạo. Mà là bê đồ, dán backdrop, kiểm tra quà tặng, sắp xếp bảng tên, chạy timeline và xử lý hàng trăm việc nhỏ mà nếu thiếu một việc thôi cũng có thể ảnh hưởng đến cả chương trình.

Lần đầu tiên đứng trong hậu trường một sự kiện, mình mới hiểu tại sao người ta gọi đó là hậu trường. Vì mọi thứ đẹp đẽ đều được đặt ở phía trước. Còn sự vội vã, áp lực và hỗn loạn luôn ở phía sau. Có những hôm mình ăn bữa đầu tiên khi đồng hồ đã chỉ ba giờ chiều, có những hôm chương trình kết thúc lúc mười giờ tối nhưng cả đội vẫn ở lại thêm vài tiếng để thu dọn, có những lúc khách hàng thay đổi yêu cầu chỉ vài phút trước giờ đón khách và cả team gần như phải chạy đua với thời gian.

Ngày ấy mình từng nghĩ, sao công việc này lúc nào cũng có vấn đề phát sinh. Sau này mình mới hiểu, không phải chỉ công việc Event mới như vậy. Cuộc sống cũng thế. Chúng ta luôn dành rất nhiều thời gian để lập kế hoạch, nhưng điều khiến con người trưởng thành lại luôn là những điều không có trong kế hoạch.

Ba năm ở Đà Nẵng dạy mình rất nhiều thứ. Dạy mình rằng làm việc nhóm không phải là ai giỏi hơn ai, mà là mọi người cùng giữ cho một cỗ máy vận hành. Dạy mình rằng không có công việc nào là nhỏ, người dán tấm bảng tên cuối cùng cũng quan trọng như người đứng phát biểu trên sân khấu, người kéo từng sợi dây điện cũng góp phần tạo nên một chương trình hoàn chỉnh.

Có lẽ đó là điều mình yêu nhất ở nghề Event. Nó khiến mình hiểu rằng giá trị của một con người không nằm ở việc họ đứng ở đâu. Mà nằm ở việc nếu thiếu họ, mọi thứ có còn trọn vẹn hay không.

Ba năm trôi qua rất nhanh. Nhanh đến mức mình chưa kịp nhận ra cô sinh viên từng bước vào nghề chỉ vì câu nói “hay là thử xem sao” đã không còn nữa. Mình bắt đầu quen với áp lực, deadline, những chiếc bộ đàm và qen với việc giải quyết vấn đề thay vì hoảng loạn khi vấn đề xuất hiện.

Sài Gòn – Khi mình không còn là người chạy sân khấu

Nếu Đà Nẵng dạy mình cách chạy một chương trình, thì Sài Gòn lại dạy mình cách nhìn một chương trình từ điểm bắt đầu. 

Mình không còn là cô gái chạy khắp nơi nữa, phần lớn thời gian của mình là gặp khách hàng, lắng nghe họ muốn gì, tìm hiểu mục tiêu của sự kiện. Lên ý tưởng, xây dựng concept, viết proposal, thiết kế flow chương trình rồi trình bày với Team Lead để hoàn thiện. Khi ý tưởng được duyệt, những bộ phận khác sẽ tiếp tục triển khai, biến những gì mình và khách hàng cùng hình dung thành một sự kiện thật sự.

Lúc ấy mình mới nhận ra, nghề Event không chỉ là dựng sân khấu. Nó còn là nghệ thuật của sự lắng nghe. Không phải lúc nào khách hàng cũng nói chính xác điều họ cần. Đôi khi họ chỉ nói điều họ muốn. Việc của mình là lắng nghe đủ lâu để hiểu điều nằm phía sau những yêu cầu ấy. Có những cuộc họp kéo dài nhiều giờ, những bản proposal sửa đến lần thứ mười, những ý tưởng mình rất thích nhưng cuối cùng vẫn phải bỏ đi vì không phù hợp.

Ban đầu mình thấy tiếc. Sau này mình lại biết ơn, vì mình hiểu rằng sáng tạo không phải là giữ khư khư cái tôi của chính mình. Sáng tạo là tìm ra giải pháp tốt nhất phù hợp với tất cả.

Và đó cũng là lúc mình không còn làm Event bằng sự hào hứng của một người mới nữa. Mình bắt đầu làm nghề bằng sự thấu hiểu. Và cũng chính khi mình nghĩ mình đã hiểu nghề hơn bao giờ hết…

Cuộc sống lại mang đến một khoảng lặng mà mình chưa từng nghĩ sẽ phải đi qua.

Những lần dừng lại vì không biết chạy về đâu

Đại dịch đến. Không chỉ với riêng nghề Event, mà gần như cả thế giới đều phải dừng lại. Mình nghỉ hơn một năm vì dịch bệnh và trong khoảng thời gian này mình lại có cơ hội tiếp xúc với việc viết nhiều hơn.

Lúc đó những sân khấu từng sáng đèn trở nên im lặng. Những lịch trình kín đặc trên lịch làm việc dần được thay bằng những dòng chữ “hoãn” và “hủy”. Một ngành vốn sống bằng những cuộc gặp gỡ bỗng không còn được tương tác cùng ai nữa.

Và mình cũng vậy. Một biến cố lớn ập đến trong khoảng thời gian ấy. Và sau đại dịch, mình quyết định nghỉ làm thêm một năm nữa. Đó không phải là một quyết định bốc đồng. Càng không phải vì mình ghét công việc mình đã gắn bó suốt nhiều năm, mà tâm lý, cảm xúc mình lúc đó không hề ổn.

Lần đầu tiên sau nhiều năm, mình không thể trả lời tin nhắn công việc tử tế, không thể nói chuyện điện thoại hay đưa ra những bản proposal, không tham gia được những buổi họp vì đặc biệt sợ tiếp xúc với tất cả mọi người. Khi công việc biến mất, mình cũng không biết phải giới thiệu bản thân như thế nào. Mình là ai nếu không còn là một người làm Event? 

Và ngay tại thời điểm nghỉ việc tự nguyện đó, mình lại mở kinh doanh đồ 2hand mà trước đó nó chỉ nằm trong ý nghĩ và dự tính.

Có lẽ rất nhiều người trẻ cũng từng đi qua cảm giác ấy. Chúng ta dành quá nhiều thời gian để xây dựng sự nghiệp, đến mức quên mất việc xây dựng chính mình. Đến khi mọi thứ dừng lại, điều khiến mình sợ nhất không phải là mất việc, mà là mất phương hướng. Khoảng thời gian đó không giúp mình tìm được câu trả lời ngay lập tức. Nhưng nó dạy mình một điều rất quan trọng. Con người không phải lúc nào cũng cần chạy. Đôi khi, việc dừng lại cũng là một phần của hành trình.

Mình luôn biết ơn công ty và người sếp năm ấy. Khi mình sẵn sàng quay trở lại, họ vẫn mở cánh cửa ấy cho mình. Không hỏi quá nhiều về những điều mình đã trải qua, cũng không trách mình vì đã từng rời đi. Chỉ đơn giản họ là tin rằng mình có thể tiếp tục công việc. Đến bây giờ nghĩ lại, mình vẫn xem đó là một sự tử tế rất lớn. Không phải công ty nào cũng đủ kiên nhẫn để chờ một người tìm lại chính mình. 

Mình quay lại với nghề Event. Nhưng mình không còn là cô gái của những năm đầu nữa. Mình bình tĩnh hơn, ít nóng vội hơn và cũng không còn nghĩ rằng công việc là tất cả nữa.

Có lẽ vì đã từng đánh mất phương hướng, nên mình học được cách trân trọng những điều nhỏ hơn. Một ngày làm việc bình yên. Một khách hàng hài lòng. Một proposal được duyệt. Hay đơn giản chỉ là cảm giác mình vẫn đang làm tốt vai trò của mình.

Rồi đầu năm 2025, mình quyết định nghỉ việc. Lần này không phải vì đại dịch. Không phải vì áp lực. Cũng không phải vì mình hết yêu nghề Event. Mình rời đi vì mình biết đã đến lúc mình nên bắt đầu một chương mới.

Có người hỏi mình có tiếc không. Ưm…thật lòng thì có. Tám năm là một khoảng thời gian đủ dài để một công việc trở thành một phần ký ức.

Ở đó có tuổi hai mươi của mình. Có những đồng nghiệp từng cùng thức trắng. Có những khách hàng từ xa lạ trở thành quen thuộc. Có những chương trình mà đến bây giờ mình vẫn nhớ từng chi tiết nhỏ. Nhưng mình chưa từng hối hận. Vì mình tin rằng, mỗi giai đoạn trong cuộc đời đều mang đến một vai trò cho bản thân người trải nghiệm.

Nghề event là kỷ niệm đẹp của thanh xuân

Không sao cả nếu ở tuổi hai mươi, mình chưa biết mình muốn gì. Không sao cả nếu mình bước vào một công việc chỉ vì muốn thử. Không sao cả nếu có lúc mình phải dừng lại để tìm lại phương hướng. Bởi sau tất cả, điều định nghĩa một con người không phải là họ bắt đầu ở đâu. Mà là sau mỗi lần rẽ hướng, họ có đủ can đảm để tiếp tục bước đi hay không.

Đến hôm nay, mỗi khi nhìn thấy một sân khấu đang được dựng lên, mình vẫn vô thức nhìn về phía sau cánh gà. Mình biết ở đó sẽ có những con người mặc áo đen, đeo bộ đàm, cầm checklist và chạy không ngừng nghỉ. Có thể khán giả sẽ không bao giờ biết tên họ. Nhưng nếu thiếu họ, sẽ chẳng có ánh đèn nào được thắp sáng.

Và mình mỉm cười. Vì mình biết, đã từng có gần tám năm tuổi trẻ của mình đứng ở phía sau ánh đèn ấy. Đó không phải quãng thời gian rực rỡ nhất cuộc đời. Nhưng chắc chắn là quãng thời gian đã dạy mình cách trưởng thành. Có lẽ, đó mới là món quà lớn nhất mà nghề Event để lại.

Vy Vy

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *