Chuyển hướng sang Content Marketing: Đi một vòng thật xa để tìm thấy điều mình thuộc về

Tấm chứng chỉ khi học về việc chuyển hướng sang content marketing và seo

Không có điều gì thật sự ngẫu nhiên trong quyết định mình chuyển hướng sang Content Marketing, dù nhìn từ bên ngoài, mọi thứ diễn ra khá bất ngờ.

Mình là kiểu người mang trong mình hai phần tính cách đối lập. Một phần luôn muốn dịch chuyển, muốn thử những điều mới và không chịu ở yên quá lâu trong một vùng an toàn quen thuộc. Nhưng phần còn lại lại sống rất lý trí, luôn cần sự chắc chắn, luôn cân nhắc kỹ trước mỗi quyết định và thường mất nhiều thời gian để bước đi.

Có lẽ vì thế mà suốt một quãng đời dài, mình đã nghĩ rằng cuộc sống nên đi theo một đường thẳng: học một ngành, làm một công việc, tích lũy kinh nghiệm rồi tiếp tục bước về phía trước. Mình từng tin rằng trưởng thành là khi mọi thứ đều có thể được sắp xếp gọn gàng như một bản kế hoạch. Cho đến khi chính mình nhận ra, những bước ngoặt quan trọng nhất lại thường bắt đầu từ những điều không nằm trong bất kỳ kế hoạch nào cả.

Và chuyển hướng sang Content Marketing cũng là một khúc quanh như thế.

Nó không bắt đầu bằng một khóa học. Không phải vì nhìn thấy ai đó thành công trên mạng. Cũng không phải vì một ngày thức dậy và đột nhiên biết chính xác mình muốn gì. Nó bắt đầu từ những năm tháng mình sống cùng nghề Event, từ một khoảng thời gian cả thế giới chậm lại vì đại dịch, và từ một shop secondhand nhỏ xuất hiện đầy tình cờ trong cuộc đời mình.

Những năm tháng đứng sau ánh đèn sân khấu

Mình bước vào ngành Event vào những năm vừa mới ra trường, khi trong tay còn nhiều nhiệt huyết hơn là kinh nghiệm. Dù học Marketing, mình chưa bao giờ nghĩ mình sẽ trở thành một người bán hàng giỏi. Mình không có khả năng nói những điều thật thuyết phục trong vài phút ngắn ngủi. Vì thế, Event đến với mình như một lối rẽ tình cờ, và rồi mình bước vào nó mà chẳng biết rằng mình sẽ ở lại suốt gần một thập kỷ.

Những ngày đầu, mình yêu nghề bằng tất cả sự ngây thơ của tuổi trẻ. Mình bị mê hoặc bởi ánh đèn sân khấu, bởi khoảnh khắc đếm ngược giữa tiếng reo hò, bởi cảm giác nhìn một chương trình khép lại và biết rằng mình cũng là một phần trong đó. Khi ấy, mình từng nghĩ nghề Event là nơi người ta được sống giữa những điều rực rỡ nhất.

Sau này mới hiểu, ánh đèn chỉ sáng trong vài giờ, còn phần lớn công việc diễn ra ở những nơi không ai nhìn thấy. Đó là những đêm sửa proposal đến gần sáng, những cuộc gọi vào phút cuối, những lần vừa chạy deadline vừa cố giữ cho mình không hoảng loạn. Nghề này dạy mình rằng phía sau mọi khoảnh khắc đẹp đẽ luôn là rất nhiều người đang âm thầm gồng mình để mọi thứ diễn ra đúng giờ.

Mình bắt đầu ở Đà Nẵng, rồi vài năm sau chuyển vào một doanh nghiệp ở Sài Gòn. Thành phố ấy giống như một dòng chảy quá nhanh, nếu chậm lại một chút thôi cũng có cảm giác mình sẽ bị bỏ lại phía sau. Mình làm việc với khách hàng, lên ý tưởng chương trình, trình bày proposal cho team lead và phối hợp với các bộ phận để biến những ý tưởng trên giấy thành một sự kiện thật sự. Nhiều ngày mình trở về khi đường phố đã thưa người, có những tuần gần như quên mất cuối tuần trông như thế nào. Thế nhưng lạ là, mình chưa từng nghĩ đến chuyện rời đi. Mình vẫn tin rằng mình sẽ gắn bó với nghề này rất lâu, có thể là rất nhiều năm nữa.

Rồi đại dịch đến. Những biến cố bất ngờ xảy ra khiến mọi suy nghĩ trong mình dần dần thay đổi.

Khi mọi thứ chậm lại – Lavivi xuất hiện

Lần đầu tiên sau nhiều năm, mình có thời gian ngồi yên với chính mình. Không còn những lịch chạy chương trình dày đặc, không còn cảm giác lúc nào cũng phải vội vàng. Và cũng trong khoảng lặng ấy, Lavivi xuất hiện.

Mình chưa từng lên một kế hoạch lớn để mở một shop secondhand. Nó bắt đầu từ vài món đồ cá nhân, từ sở thích dành cho những thứ cũ kỹ nhưng có cá tính riêng, rồi dần dần trở thành một góc nhỏ mà mình dành rất nhiều tình cảm. Lavivi tồn tại khoảng một năm, nhưng khoảng thời gian ấy lại đủ để thay đổi cách mình nhìn về bản thân.

Mình làm gần như mọi thứ một mình. Tự chọn từng món đồ, tự nghĩ concept cho mỗi bộ quần áo,  tự sắp xếp góc chụp, chỉnh ánh sáng, chụp hình và ngồi hàng giờ để viết caption hay design một post nào đó. Có những đêm mình chỉ vì một câu mở đầu mà sửa đi sửa lại không biết bao nhiêu lần. Mình luôn shop của mình là một câu chuyện nhỏ trên hành trình của mỗi khách hàng.

Khi ấy, mình chưa biết đến những khái niệm như content strategy, storytelling hay SEO. Mình chỉ viết bằng trực giác và cảm xúc. Nhưng càng làm, mình càng nhận ra mình thích quá trình đó. Thích việc tìm một ý tưởng rồi biến nó thành hình ảnh. Thích việc chọn từng câu chữ cho đến khi chúng thật sự đúng với cảm xúc mình muốn truyền tải. Và thích cảm giác một bài viết có thể khiến ai đó dừng lại lâu hơn vài giây giữa vô số thứ đang lướt qua mỗi ngày.

Nếu nhìn dưới góc độ kinh doanh, Lavivi chỉ là một shop nhỏ xuất hiện rồi khép lại khá nhanh. Nhưng nếu nhìn dưới góc độ cuộc đời, đó lại là một cột mốc rất lớn. Bởi chính ở nơi nhỏ bé ấy, mình lần đầu tiên chạm vào công việc mà nhiều năm sau mình mới đủ dũng cảm để gọi đúng tên: Content Marketing.

Và rồi, sau rất nhiều biến cố, sau những lần chông chênh, sau cả những năm tháng tưởng như chỉ đang cố gắng hoàn thành thật tốt công việc của mình, mình mới hiểu rằng trưởng thành không phải là biết làm mọi thứ. Trưởng thành là khi cuối cùng ta đủ thành thật để nhận ra điều gì khiến mình muốn thức dậy và bắt đầu một ngày mới. Với mình, đó là viết, là kể chuyện, là tạo ra những nội dung mang theo cảm xúc của chính mình. Có lẽ vì thế mà hành trình chuyển hướng sang Content Marketing chưa bao giờ là một quyết định bất ngờ, nó chỉ là một con đường mà trái tim mình đã âm thầm giữ lại từ lâu.

Tuổi 30 và quyết định chuyển hướng sang Content Marketing

Mình từng nghĩ tuổi 30 là một cái ga cuối của sự chông chênh. Ở độ tuổi ấy, người ta phải có một công việc ổn định, một hướng đi rõ ràng và một phiên bản trưởng thành đủ để trả lời mọi câu hỏi của cuộc đời. Mình cũng từng tin như thế. Từng nghĩ rằng càng lớn, chúng ta sẽ càng chắc chắn về mọi thứ.

Nhưng rồi khi thật sự bước đến cột mốc ấy, mình lại làm điều ngược lại. Mình rời khỏi công việc Event đã đồng hành cùng mình gần mười năm. Mình khép lại một chương mà mình từng nghĩ sẽ kéo dài rất lâu, để bước sang một con đường mới mang tên Content Marketing.

Mình đã sợ rất nhiều. Sợ mình bắt đầu quá muộn. Sợ mình không đủ giỏi. Sợ phải học lại từ đầu khi những người khác đã đi rất xa. Có những đêm mình nhìn màn hình đầy những khái niệm mới về SEO, Google Analytics, Search Console hay thuật toán của mạng xã hội và tự hỏi liệu mình có thật sự thuộc về nơi này không. Mình vừa đi vừa sợ, vừa sợ vừa cố giữ lấy niềm tin rằng có lẽ đây là điều mình muốn trở thành.

Rồi một ngày, mình nhận ra điều đáng sợ nhất chưa bao giờ là bắt đầu lại ở tuổi 30. Điều đáng sợ nhất là sống thêm nhiều năm nữa mà vẫn giả vờ không nghe thấy tiếng nói của chính mình. Chúng ta có thể quen với một công việc, quen với một lịch trình, thậm chí quen với cả sự mệt mỏi. Nhưng có những điều, càng cố im lặng thì càng lớn dần bên trong.

Vì thế mình bắt đầu học lại mọi thứ. Từng bài viết, từng từ khóa, từng cách xây dựng nội dung, từng con số trong báo cáo mà trước đây mình chưa từng để ý. Mình học cách hiểu Google, hiểu cách con người tìm kiếm, hiểu vì sao một câu chữ có thể khiến ai đó dừng lại giữa hàng ngàn thông tin đang trôi qua mỗi ngày. Và trong quá trình ấy, mình cũng học lại cách tin vào bản thân.

Đến lúc nhìn lại, mình mới hiểu rằng không có chặng đường nào là lạc hướng. Những năm làm Event dạy mình cách kể một câu chuyện có mục đích, cách lắng nghe khách hàng và cách bình tĩnh giữa áp lực. Khoảng thời gian với Lavivi Secondhand dạy mình cách tạo nên một thương hiệu bằng sự chân thành, cách chụp một bức ảnh, viết một caption và đặt cảm xúc vào từng điều nhỏ bé. Còn Content Marketing giống như nơi tất cả những mảnh ghép ấy tìm thấy nhau.

Ở đây, mình được viết, được kể chuyện, được nghĩ về chiến lược và được nhìn thấy hành trình của một ý tưởng từ lúc nó chỉ là một dòng ghi chú cho đến khi chạm được vào một ai đó ở phía bên kia màn hình. Mình được kết nối cảm xúc với dữ liệu, sự sáng tạo với SEO, và những con chữ với cách con người tìm kiếm, ghi nhớ rồi đồng cảm.

Và cuối cùng mình hiểu rằng, có lẽ mình chưa từng bất ngờ khi chuyển hướng sang Content Marketing. Chỉ là phải mất rất nhiều năm đi qua những sân khấu sáng đèn, những mùa dịch đầy im lặng và một shop nhỏ tên Lavivi, mình mới đủ can đảm để gọi đúng tên điều mà trái tim mình đã âm thầm chọn từ rất lâu rồi.

Chuyển nghề không phải là thất bại

Ba má đã từng hỏi mình rằng: “Bỏ một công việc đã gắn bó gần mười năm để bắt đầu lại với Content Marketing, ở độ tuổi này, có đáng không?”

Mình đã im lặng khá lâu trước câu hỏi ấy. Bởi có những điều trong đời không thể cân đo bằng mức lương, chức danh hay sự ổn định mà người khác nhìn thấy. Có những quyết định chỉ đơn giản là một cách để tự cứu lấy mình khỏi cảm giác tiếc nuối kéo dài suốt nhiều năm. Mình không muốn đến một ngày nào đó phải ngồi nhìn lại và tự hỏi: Nếu khi ấy mình dũng cảm thử một lần thì sao?

Vì thế, mình chưa từng xem việc rời nghề Event là một cuộc tháo chạy. Ngược lại, đó giống một cuộc trở về. Trở về với niềm vui rất nhỏ khi viết được một đoạn văn khiến chính mình rung động. Trở về với cảm giác thức dậy mỗi ngày và muốn học thêm một điều mới mà không cần ai nhắc nhở. Trở về với phiên bản của mình từng âm thầm xuất hiện trong những caption của Lavivi, trong những dòng ghi chú lúc nửa đêm và trong tất cả những câu chuyện mà mình luôn muốn kể nhưng đã để lỡ quá lâu.

Hôm nay, khi ngồi viết những dòng này, mình vẫn đang ở điểm khởi đầu của một hành trình khác. Mình chưa phải người làm Content giỏi nhất, cũng chưa có một câu chuyện thành công đủ lớn để gọi là thành tựu. Có những ngày mình vẫn hoang mang, vẫn học từng chút một, vẫn tự hỏi liệu mình có đang đi đúng hướng hay không. Nhưng có lẽ trưởng thành không phải là lúc chúng ta không còn sợ hãi. Trưởng thành là khi dù vẫn còn sợ, ta vẫn chọn bước tiếp.

Và rồi mình hiểu rằng, quyết định chuyển hướng sang Content Marketing không phải là khoảnh khắc mình từ bỏ một con đường cũ. Nó là khoảnh khắc mình thôi cố gắng trở thành một phiên bản mà người khác mong đợi, để bắt đầu sống thành thật hơn với chính mình.

Sau cùng, điều đẹp nhất của tuổi ba mươi có lẽ không phải là việc cuối cùng ta đã có tất cả. Mà là sau rất nhiều vòng vèo, rất nhiều lần lạc hướng và rất nhiều lần hoài nghi bản thân, ta vẫn còn đủ can đảm để bước về phía điều khiến trái tim mình cảm thấy thật sự thuộc về.

Vy Vy

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *